Mị Loạn Hồng Nhan

Tác giả: Anh Lạc Mị
Dịch: QT
Edit: Uyển Nhi

Đệ nhất quyển – Đệ tứ chương

Cuối thu ban đêm gió nhè nhẹ, nhưng cũng rất lạnh, lông mi dài rậm trên đôi mắt Nạp Lan Mị đã ươn ướt lớp sương mù mỏng, trong không khí truyền đến chấn động rất nhỏ, thanh âm lay động của quần áo làm cho hắn nghiêng thân trong nháy mắt đã hóa giải nguy cơ tới đột ngột.

Đầu ngón tay mơn trớn cầm huyền (dây cầm) tới khung cầm, nhẹ lực bắn ra, đồng thời thanh âm trầm thấp vang lên, thân cầm thâm sắc bóng loáng bay lên, sau đó bổ tới dọc theo cánh tay xoay tròn một vòng, lại lần nữa trở lại trên tay Nạp Lan Mị, điểm mũi chân, Nạp Lan Mị ôm cầm thản nhiên mà bay ly khai, dừng ở dưới tàng cây cổ đường khác, sâu kín mà nhìn kẻ tập kích.

Thế công về phía trước của Nguyệt Độc Thấu cũng bởi vì trở ngại của cầm thân mà lệch khỏi quỹ đạo tách ra, chưởng phong hướng một bên của hải đường thụ đẩy dời đi, cổ thụ vững chắc nặng nề chấn động sau đó ầm ầm sụp đổ, cánh hoa đỏ tươi nhất thời bay loạn cả sân. Nguyệt Độc Thấu ổn định lại nội tức đang loạn lên trong cơ thể, xoay người, cách hoa đỏ tung bay rơi xuống, lạnh lùng mà nhìn chằm chằm Nạp Lan Mị, ý thức mình là kẻ dưới tay mà mò đến trường kiếm bên hông.

“Nạp Lan Mị, hôm nay ta muốn gặp ngươi đòi lại nửa tháng nhục nhã!”

“Nhục nhã?” Nạp Lan Mị lông mi diễm lệ khích trả, “Điện hạ, không biết tại hạ khi nào từng gây nhục nhã cho ngươi?” Ngữ khí vốn là rất vô tội, trên khuôn mặt không tỳ vết hiện ra tươi cười nhưng lại như là nói cho Nguyệt Độc Thấu: Cho dù vũ nhục qua ngươi thì đã sao?

“Ngươi!”

Nguyệt Độc nghẹn tức, ngay cả nói nhảm cũng chẳng muốn nói, trực tiếp rút kiếm nhân tiện vọt lên, cổ tay ưu mỹ thuần thục vẽ ra kiếm quang, nơi kiếm quang đi qua, cành lá bay ngang bùn đất văng khắp nơi, mà bao phủ dưới kiếm quang dày đặc là một bóng trắng cũng rất ưu nhã quét qua, trái lại làm cho phía bên phải như là u linh tự do quanh co mà xuyên qua, hoàn lại đánh cổ cầm trong lòng như trước, mỗi đạn phát một lần, liền tản ra màu ánh sáng xanh nhạt của lưỡi âm trong suốt từ cầm huyền bắn ra, như có như không hướng hắn bắn đến, Nguyệt Độc Thấu mỗi lần cũng chỉ có thể hiểm hiểm né tránh trong gang tấc.

Nguyệt Độc Thấu nhìn thoáng qua ý cười dư dật của Nạp Lan Mị, lần nữa nổi cáu, kiếm vũ trong tay rất nhanh càng thêm dày đặc, nhưng mà Nạp Lan Mị lại như trước ôn ôn cười, kiếm quang trong suốt phát sáng ánh lên thân ảnh thon dài phiêu dật của y.

Gió nổi lên, cánh hoa bay, lưỡng đạo thân ảnh khi thì lần lượt thay đổi khi thì tách ra, sự xinh đẹp của kiếm hoa dưới ánh trăng u tĩnh mở ra một đóa đóa huyến lệ (xinh đẹp) đến cực điểm của quang mang màu bạc, kiếm phong lạnh thấu xương cuồn cuộn xoắn hoa lá trên mặt đất, ngay cả cành lá trên cây cũng nhất tịnh rơi xuống, ngân quang lóe ra, hoa lá khởi vũ, giống như là một người cô lập lên trong thế giới, mà trong thế giới đó, chỉ có bọn họ.

Đang lúc hai người đánh bất phân thắng bại, một thân ảnh gầy đột ngột xông vào, hắn dang hai tay che ở trước người Nạp Lan Mị, đối mặt kiếm quang đang tới gần mà mặt không đổi sắc, thậm chí hoàn lại lộ ra nụ cười tiêu tan nhắm mắt lại. Hành động Nạp Lan Cửu đúng là làm cho người ta ứng phó không kịp, Nguyệt Độc Thấu không kịp phản ứng, kiếm trong tay liền đã dựa theo quỹ tích của kiếm pháp sở giáo đâm tới!

“Cửu nhi! . . .”

Nạp Lan Mị con ngươi trầm xuống, ôm lấy Nạp Lan Cửu nhẹ nhàng chuyển.

Thời gian như dừng lại ở hình ảnh này.

Nguyệt Độc Thấu lăng lăng mà nhìn kiếm trong tay, sau đó sắc mặt tái nhợt mà buông tay ra, lưu lại chuôi kiếm tại không trung nhộn nhạo, màu bạc mũi kiếm phản xạ nguyệt quang chiếu hai tròng mắt của Nạp Lan Cửu, lông mi hắn run rẩy, chậm rãi mở mắt, chờ thấy rõ hết thảy trước mắt, lập tức mở to đôi mắt.

Ngón tay thon dài mang theo mũi kiếm, mũi kiếm lạnh như băng vừa dán cổ hắn xẹt qua, trên da thịt trắng nõn thậm chí còn có vết máu rất nhỏ, nếu như không phải Nạp Lan Mị cuối cùng thay đổi phương hướng mũi kiếm, chỉ cần hơi nghiêng qua, Nạp Lan Cửu hẳn phải chết không thể nghi ngờ rồi, mặc dù lúc trước biểu hiện anh dũng, nhưng bây giờ cảm giác được chính mình vừa mới từ trước quỷ môn quan đi một vòng trở lại, bây giờ nhớ tới, nhất thời từng đợt suy nghĩ sợ hãi lại nổi lên trên sống lưng, mồ hôi lạnh đã đổ xuống.

“Cửu nhi, ngươi thật làm bậy quá!”

Nguyệt Độc Thấu từ trong khiếp sợ lấy lại tinh thần, tiến lên từ trong lòng Nạp Lan Mị kéo Nạp Lan Cửu kinh thần còn chưa bình tĩnh qua, ngữ khí mặc dù rất tức giận, nhưng là động tác vẫn như trước ôn nhu mà vỗ vỗ phía sau lưng hắn.

“. . . Sư. . . Sư huynh. . .”

Đợi Nạp Lan Cửu lấy lại tinh thần, chính mình đã bị Nguyệt Độc Thấu kéo đi, hắn từ trong lòng Nguyệt Độc Thấu ngước mắt lên, con ngươi tinh sáng có chút bất an mà nhìn Nạp Lan Mị, hắn như vậy xông tới, sư huynh khẳng định đã tức giận. Hắn tại ngoài sân nghe thấy được tiếng đánh nhau trong viện, vội vàng mà xông vào, ai ngờ vô tình trông thấy bọn họ hai người ngươi tới ta đi, gấp đến độ đầu nóng lên cái gì cũng không biết.

Nạp Lan Mị tiện tay vung lên, trường kiếm đinh một tiếng đính vào thân cây, mũi kiếm lạnh như băng ánh lên nguyệt quang, phản xạ tại Nạp Lan Mị mặt không chút thay đổi, y đứng thẳng dậy, ánh mắt vẫn nhìn Nguyệt Độc Thấu không động đậy, trầm ngưng rồi sau một lúc lâu, như là không có nhìn thấy tầm mắt bất an của Nạp Lan Cửu, xoay người hướng cửa sân bước đi, cước bộ khi bước ra cửa sân dừng lại một lúc.

“Các ngươi ngày mai sẽ lên đường.”

Gió ngừng, cánh hoa như vũ như nhau đều hạ xuống, phủ kín một mảng sân hỗn độn, hai người trong sân toàn thân thẩn thờ.

Nạp Lan Cửu nhìn góc áo màu trắng biến mất nơi ngưỡng cửa, an tĩnh mà tùy ý Nguyệt Độc Thấu ôm, đôi mắt cúi xuống nhiễm thượng sương mù ướt át, đáy lòng đau chua xót hiện lên vẻ ưu thương sâu sắc hơn.

Sư huynh là thật tức giận đi, nếu không tại sao ngay cả nhìn cũng không nhìn hắn cái nào, lại muốn hắn ngày mai rời đi, là thật không cần hắn rồi sao. . . Nỗi đau đớn ở ngực làm cho Nạp Lan Cửu như muốn ngừng lại hô hấp, nhắm mắt lại, lông mi đen nhánh ướt sũng và run rẩy, thân thể từ từ lạnh như băng.

Sư huynh. . .

Sư huynh. . .

Một đôi tay nhẹ nhàng mà ôm chặt hắn, thành một vòng tròn, mật mật thực thực mà đưa thân thể hắn giới vào trong ngực, lực đạo không chặt, nhưng có thể đem cơ thể người nọ nhiệt độ thật ấm áp qua lớp áo ấm trên thân hắn.

Lông mi giật giật, Nạp Lan Cửu sâu kín mà mở mắt ra, ngước mắt, hắn nhìn con ngươi đen nhánh phía trên, nơi nào cũng bao hàm thâm tình thương tiếc làm cho hắn ngốc lăng trong chốc lát, đột nhiên, hắn cười, nước mắt cũng đồng thời rơi xuống.

Có lẽ như vậy cũng là tốt nhất. . .

Bao quát người trong lòng, nụ cười thê lương trên mặt vụt qua tan nát cõi lòng, cùng với khóe mắt giọt giọt trong suốt nước mắt, Nguyệt Độc Thấu ngực đột nhiên thắt lại, trong nháy mắt ngay cả hô hấp cũng cảm giác được khó khăn, Cửu nhi, tại sao trong mắt ngươi chỉ có hắn, coi như chỉ là rơi lệ, cũng vì sao chỉ vì người nọ mà chảy. . .

Cửu nhi, vì sao phải ngốc như vậy?

Ngốc? . . . A, trong lòng cười khổ một tiếng, chính mình làm sao lại không rõ chứ? Biết rõ trong tim Cửu nhi chỉ có người kia, hoàn lại ti tiện mà dùng thủ đoạn hèn hạ chiếm được hắn, dù là Cửu nhi không hạnh phúc, dù là Cửu nhi hận hắn, nhưng là, cho dù không hạnh phúc, cho dù hận, hắn cũng muốn tại bên người hắn nhìn hắn, mãi đến khi kết thúc sinh mạng này.

Bởi vì yêu rồi, cho nên hắn đã không cách nào quay đầu lại.

“Cửu nhi, ta. . . sẽ cho ngươi hạnh phúc.”

Tĩnh u dưới ánh trăng, vẫn là lời thề kiên định của thiếu niên.

Tương đồng dưới ánh trăng.

Cửa sổ mở rộng, nguyệt quang trong trẻo nhưng lạnh lùng vẩy tiến vào khoảng không rộng lớn sạch sẽ của phòng ngủ, chăn mền chồng nhau đặt ở một góc giường, luôn chỉnh tề như chưa người nào động qua, hỏa chúc (ánh nến) trên giá lay lay thiêu đốt, ánh nến chập chờn lay động soi rọi tờ giấy đặt ở dưới nến, gió đêm phất tiến vào, thổi bay một góc trang giấy, lộ ra vài hàng chữ phía trên, chữ viết cốt cách thanh tú, tiêu sái phiêu dật.

Quân lâm thiên hạ phương tri hận

Ái hận sân si liên thùy thâm

Mệnh định kiếp sổ dĩ nhiên chí

Mạc vong nhân duyến lưỡng tuyến khiên

Vua trên thiên hạ mới biết hận

Ái hận sân si người nào thấu

Mệnh định kiếp số ắt phải đến

Chớ quên nhân duyên đôi bên giữ.

(*) câu thơ dịch theo mình hiểu, nên chắc không hay. Các hạ nào muốn giúp cho câu thơ hay hơn, xin cho ý kiến

Hết chương 4

Comments on: "[Mị Loạn Hồng Nhan] Đệ nhất quyển – Đệ tứ chương" (3)

  1. buon we ban nhi hai nguoi deu co cam tinh thi can gi wan tam thien ha se nhu the nao thoi dai nao rui cugn se co thoi ki huy hoang va su ket thuc cua no thui chang wa chi la 1 chu “co chap” ma thui la nhu vay leiu nguoi o lai co vui ko va nguoi ra di se nhu the nao mong co chap moi cua ban nha

  2. Tác giả tả cảnh phải nói là cực kì cực kì đỉnh T^T
    Mà người edit cũng đỉnh hết sức *ôm*
    Xin lỗi lo đú đởn riết ko thấy nàng đã ra tới chương 7 rồi T^T
    Edit tới cùng nàng nhá

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: