Mị Loạn Hồng Nhan

Tác giả: Anh Lạc Mị
Dịch: QT
Edit: Uyển Nhi

Đệ nhất quyển – Đệ ngũ chương

Sáng sớm, trong hoàng thành mưa sương trắng lất phất.

Sân trong phía đông hoàng cung, mấy vị tiểu công công mặc y phục thái giám màu lam đậm đang dùng chổi quét dọn lá rụng trên mặt đất, cung nữ y phục hồng nhạt cũng khom lưng tưới nước cho hoa cỏ trong chậu, tất cả mọi người yên lặng mà bắt tay vào làm hoạt động hằng ngày, trong viện người rất nhiều nhưng không ầm ỹ, ngược lại có vẻ đặc biệt an tĩnh.

Mọi người trong cung đều biết, hậu cung hiện nay bao gồm năm cung uyển Đông, Tây, Nam, Bắc, Trung. Đông cung uyển chính là của thái tử, thái tử phi cùng với thái tử thị thiếp, chỉ là lập thái tử tới nay vẫn còn để trống, mãi đến một tháng trước thái tử mới hồi cung mang về một vị vào ở. Ở trong Nam Cung uyển chính là các vị hoàng tử công chúa đương triều, các vị thái phó dạy học cũng ở lại trong thiên uyển. Nội cung Tây uyển vốn là nơi ở của sủng phi tử, ngoại nhân không được tiến vào. Trong Bắc cung uyển vốn là một nơi nếu không có thánh chỉ, hoàng cung nữ quyến cấm bước vào, cho nên bên trong chỉ có nam nhân. Mà Trung cung uyển, vốn là tẩm điện của đương triều hoàng đế cùng hoàng hậu. Đương nhiên, từng cung uyển cũng đều phân bốn uyển Xuân, Hạ, Thu, Đông, trong Xuân uyển vốn là cung điện của chủ tử, Hạ uyển là cung điện thị thiếp, Thu uyển là thị nữ cùng công công, còn lại Đông uyển là lãnh cung.

Sân này tọa lạc tại Đông cung uyển phía đông hoàng cung, ở đó đương triều thái tử điện hạ tháng trước mang một thiếu niên về ở, thiếu niên mười ba mười bốn tuổi, mi thanh mục tú, da thịt trắng nõn, mới vừa vào cung liền ở Xuân uyển, mặc dù không biết ở trong cung là thân phận gì, nhưng nếu có thể vào ở thì chỉ có chủ nhân của Xuân uyển mới có thể ở lại, theo thái độ che chở của thái tử đối với thiếu niên lần gia tăng, cho dù địa vị gì cũng nhất định không dưới thái tử phi tương lai.

Một tháng qua, bọn họ tận tâm hầu hạ, cũng may vị chủ tử này mặc dù thái độ trầm lặng, nhưng đối đãi hạ nhân không hề nhục mắng trách đánh, từng có cung nữ không cẩn thận lỡ tay làm vỡ bình gốm sứ trứ danh đắt tiền, hắn cũng chỉ là thản nhiên liếc mắt một cái, không nói thêm gì, sau đó thái tử hỏi đến, hắn lại nói là hắn không cẩn thận làm vỡ.

Cứ như vậy, Nạp Lan Cửu thu mua được lòng hạ nhân trên dưới Tây cung uyển, vô tình không chỉ đã đặt cơ sở vững chắc cho riêng mình, mà còn mở đường cho những gì sẽ xảy ra trong tương lai.

Gió bắc lạnh rung, thổi bay hoa đỏ tàn đầy đất, cảnh tượng tuyệt mỹ dậy lên hi vọng thần túy của con người, cơ hồ đã muốn quên mùa đông khốc hàn tới gần.

Lấy tay kéo hai cánh cửa, trước mặt gió thu thổi tới lạnh như băng, thổi tung quần áo tố sắc đơn bạc, Nạp Lan Cửu thoải mái nhắm mắt mà hít một hơi thật sâu rồi thở ra, mở to mắt tìm trước cửa lá phong đỏ tươi phiêu linh trong viện, công công cùng cung nữ ngoài cửa thấy liền ngừng lại, hạ tay thấp xuống thắt lưng hành lễ, đôi tay linh hoạt tiếp tục thực hiện việc liên quan, trong uyển an tĩnh như trước, hết thảy cũng có vẻ yên ắng.

Không nhìn cung nữ cùng công công hành lễ, Nạp Lan Cửu ánh mắt đưa đến góc sân tường, trong nhiều cây ở đó chỉ có duy nhất một gốc cây hải đường, sương trắng bạc bạc làm hoa hải đường phủ thêm một mặt nạ huyền bí, trong màu ánh sáng diễm lệ lộ ra vài phần thật lãnh đạm ưu nhã, cùng lá rụng trong hiên so sánh với hải đường, thêm vài phần thoát lệ.

Lá rụng hiên. . .

Tiến cung đã một tháng rồi, lá cây hải đường rụng trong hiên bị chưởng phong Nguyệt Độc Thấu bổ ngã phỏng chừng cũng đã khô rồi. Nhớ kỹ sư huynh yêu nhất hoa hải đường, hải đường thụ bình thường sinh lão bệnh tử mà héo rũ, y cũng sẽ cô đơn đau lòng cả ngày, nhưng y ngày đó bỏ lại hải đường bị đánh ngã một mình rời đi, sư huynh, ngươi lúc ấy có phải hay không rất rối bời? . . .

Đem lá rụng hiên khôi phục thành nguyên lai bộ dáng, sau đó hắn cùng Nguyệt Độc Thấu cũng rời đi, từng âm thanh trò chuyện trong sân hôm nay chỉ còn lại sự diễm lệ phi phàm như trước của hoa hải đường cùng gió thu lạnh giá.

Trong gió lạnh, Nạp Lan Cửu thâm trầm thở dài.

Nhưng sư huynh đến tột cùng đi đâu rồi? Nguyệt Độc Thấu phái người đi vẫn không có tin tức, tìm khắp những nơi đã từng cùng sư huynh đi qua, ngay cả vài người bằng hữu ít ỏi cũng đi tìm rồi, nhưng sư huynh thật sự như là biến mất trong nhân thế, mặc hắn như thế nào tìm kiếm cũng không có một điểm dấu vết. Theo như thế, sư huynh hẳn quyết tâm không gặp hắn rồi.

Nghĩ tới, Nạp Lan Cửu tiếp tục khẽ thở dài, giây kế tiếp được người từ phía sau ôm vào, nhiệt độ ấm áp của cơ thể sưởi ấm thân thể có chút lạnh lẽo của Nạp Lan Cửu, bên tai khí tức người nọ nóng hầm hập, Nạp Lan Cửu kinh ngạc, nghiêng đầu, mới phát hiện trong uyển người nào cũng đang quỳ, hắn dĩ nhiên ngay cả tiếng thỉnh an cũng không nghe thấy.

“Ngẩn ngơ gì đấy? Hoàn lại mặc ít như vậy?” Nguyệt Độc Thấu nhăn mày, ngước mắt nhìn người trong uyển quỳ gối chung quanh, lạnh lùng mà trách cứ: “Không phải gọi các ngươi phải biết chiếu cố sao? Đám các ngươi điếc hay là mù, như thế nào có thể cho hắn mặc đơn bạc như thế? !” Thoại phong vừa chuyển, Nguyệt Độc Thấu mũi nhọn chỉ hướng trên người cung nữ được an bài chiếu cố cuộc sống hằng ngày của Nạp Lan Cửu.”Thấm Tuyết, ta lúc đầu dặn dò ngươi như thế nào?!”

“Điện hạ thứ tội! Nô tỳ biết sai rồi, cầu điện hạ tha mạng. . .” Mặc cung nữ thân thể run rẩy dùng sức dập đầu, các cung nữ cùng công công khác cũng dập đầu theo cầu xin tha thứ.

Nguyệt Độc Thấu ánh mắt sắc bén, đang muốn hạ lệnh trách phạt những người này, trên tay cảm thấy mát lạnh, cánh tay bị Nạp Lan Cửu nhẹ nhàng nắm lại.

“Được rồi, là ta lệnh bọn hắn không cần lo cho ta, ngươi không nên trách bọn họ.” Nạp Lan Cửu giữ chặt tay Nguyệt Độc Thấu lại, xoay người nhìn hắn, “Không cần lo lắng, ta cũng vậy. Người luyện võ không sợ lạnh.” Nghiêng đầu đối với những người quỳ trong uyển nói, “Các ngươi cũng đi xuống đi.”

“Tạ ơn điện hạ, tạ ơn chủ tử.”

Bóng người từ từ thối lui, nhân tiện ngay cả tùy thân hộ vệ thái tử cũng bị cho xuống, trong uyển nhất thời vắng vẻ, lá rụng lẳng lặng tung bay, trong tiểu uyển chỉ còn Nguyệt Độc Thấu cùng Nạp Lan Cửu lẳng lặng nhìn nhau.

Yên lặng nhìn kỹ Nạp Lan Cửu chốc lát, Nguyệt Độc Thấu phủ thêm áo choàng của chính mình lên hắn, động tác hết sức dịu dàng, hết thảy thâu vào trong mắt Nạp Lan Cửu, từ trong ánh mắt đen nhánh động nhẹ tâm tình rất nhỏ, chỉ là chuyên chú vì hắn không nhìn Nguyệt Độc Thấu thắt áo choàng lại, nếu không hoặc sau này sẽ bi thương thống khổ, hoặc có lẽ, là số mệnh an bài kết cục an bình trải qua. (?)

“Hoàng gia gia đã đồng ý hôn sự chúng ta.”

Cân nhắc thật lâu, Nguyệt Độc Thấu rốt cục nói ra miệng.

Chuyện đào hôn mặc dù bị phụ hoàng cưỡng chế, Thừa tướng chi nữ đã được phong An Quốc thái tử phi liệm tại hoàng lăng, Thừa tướng cũng đã cáo lão hồi hương, vốn tưởng rằng chỉ cần hắn mang theo thái tử phi hợp ý mình có thể hồi cung, thế nhưng thái tử phi hắn mang về là thân nam nhi, tuy nói lúc đó hạ nhân thịnh hành Long Dương (nam sủng), quân thần quan hoạn đều có một hai người, nhưng có thể công khai lấy một người nam nhân làm thái tử phi, quốc gia mai sau, đến cùng dân chúng vẫn là không thể tiếp nhận.

Nguyên bổn hắn không có ôm bất cứ hy vọng gì lập Cửu Cửu làm thái tử phi, dù sao Cửu Cửu cũng là thân nam nhi, không thể lưu lại con nối dòng cho hắn, huống hồ hắn cũng không cần, chỉ cần Cửu Cửu bên người là tốt rồi, mặc kệ là thân phận gì. Vì vậy, chẳng ngờ Cửu Cửu quá mức ủy khuất rồi. Thế nhưng ngoài dự đoán mọi người chính là Hoàng gia gia lại đáp ứng!

“Thật sao? . . .”

Khuôn mặt bình tĩnh an tường có chút cứng lại rồi hạ, dù cho hết thảy cũng do hắn suy đoán lòng vòng, nhưng là bất chợt nghe đến, đáy lòng như trước vẫn lạnh như băng. Vì cái gọi là giang sơn, hắn rời sư huynh tới nơi hoàng cung sâu như bùn lầy này, cuộc sống sau này nhất định tranh đấu gay gắt, gió tanh mưa máu, vì cái gọi là xã tắc, hôm nay hoàn lại lấy thân nam nhi gả cho người khác.

Nhưng là. . .

Nắm chặt bàn tay, Nạp Lan Cửu ngửng đầu lên nhìn hắn, môi nặn ra nụ cười sáng lạn, đôi mắt trong suốt thấy đáy. Sư huynh, mặc dù Cửu nhi không biết, trong tâm ngươi, vì sao đem thiên hạ thái bình của ngươi so với Cửu nhi hoàn lại trọng hơn, nhưng nếu sư huynh nhất mực bảo vệ, như vậy Cửu nhi cũng sẽ đem hết toàn lực để giữ gìn. . .

“Lúc nào cử hành hôn lễ đây? Ta muốn đích thân viết thiếp mời bằng hữu ta lại đây uống rượu mừng. Thấu cũng có giang hồ bằng hữu, có muốn hay không cùng nhau mời tới. . .”

Nguyệt Độc Thấu nhìn hắn cười.

Nạp Lan Cửu diện mục thanh tú, môi hồng răng trắng, lúc cười khuôn mặt tinh tế sẽ có hai má lúm đồng tiền nhạt, càng tôn thêm da thịt trắng nõn không tỳ vết, tản ra khí tức hài tử thanh thuần đáng yêu, Nguyệt Độc Thấu có chút ngây ngẩn cả người, hắn biết Cửu nhi thích cười, hắn cũng yêu sâu đậm rồi nụ cười sáng lạn vô tư vô lự cả ngày kia, nhưng vào cung trong một tháng, hắn chưa hề thấy Cửu Cửu thật tình cười, nhìn thấy nhiều nhất chính là đêm hôm khuya khoắc mình hắn yên lặng trong viện đối diện với hải đường xuất thần than nhẹ, nhưng hôm nay hắn lại cười, là cười sau khi nghe được hôn kỳ (ngày cưới) của bọn họ.

Này có phải hay không đồng thời tỏ ý. . .

Muốn nghĩ cũng không dám nghĩ, sợ chỉ là một giấc mộng cảnh của hắn, Nguyệt Độc Thấu bừng tỉnh hoảng hốt vươn tay ra, không để ý đến Nạp Lan Cửu liên tục lẩm bẩm nói đâu đâu, dùng sức ôm chặt thân thể đơn bạc của Nạp Lan Cửu, cảm giác được người trong lòng hắn là thật, hắn mới thở phào nhẹ nhõm, chậm rãi nói.

“Cửu nhi, ngươi rốt cục cười! . . .”

Vươn tay, Nạp Lan Cửu ôm lại hắn, cằm nhẹ nhàng gác lên vai Nguyệt Độc Thấu, hé mắt xuyên qua tường vây xem ánh bình minh như cẩm thiên (bầu trời đẹp rực rỡ >> ý bao hàm sự khen ngợi), khóe môi mỉm cười, sóng mắt như nước.

Sư huynh, đây là cách ta yêu ngươi. . .

Quang mang yếu ớt từ vầng mây ở chân trời rắc xuống, ôn nhu mà phủ lên hai người đang ôm nhau trong viện, sương trắng mơ hồ tản ra, góc hải đường hiển hiện vẻ diễm lệ nguyên bổn, dưới ánh mặt trời như máu đẹp mắt thoát dĩnh nhi xuất (trổ hết vẻ đẹp), nhưng chỉ là hình ảnh lẻ loi, cô đơn hiu quạnh.

Nạp Lan Cửu ôm lấy Nguyệt Độc Thấu, trên mặt tươi cười như nắng sớm trong suốt xuyên thấu.

“Thấu, hãy làm một hảo hoàng đế. . .”

Hết chương 5

Comments on: "[Mị Loạn Hồng Nhan] Đệ nhất quyển – Đệ ngũ chương" (1)

  1. co phai hay chang cuoc song nay phai co nguoi hi sinh ban than nhu vay moi dau kho tu minh ganh lay minh doc bo nay cam thay rat toi cho hai nhan vat cua chugn ta cugn toi cho thai tu dau bit rang nguoi minh iu lai iu nguoi khac nhu vay co hanh phuc hay chang ma ban ne ket htuc la HE hay BE vay

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: